Thùng rác của TIMO

Black is always fashionable…

November 7, 2009 · Leave a Comment

Trong lúc đợi em gái đi học dzìa để mình chở ẻm nó đi ăn gỏi công viên, thì tranh thủ mần thêm cái entry này…

Cuối năm này người ta cứ đưa ra xu hướng năm sau sẽ là màu sắc gì, kiểu dáng ra sao.  Một đống màu sắc diễu qua diễu lại cho từng năm một: năm trước tím vàng, năm nay xanh cobalt, năm tới xanh turquose, cam đỏ… Nếu mà đi theo thời trang thì tủ quần áo cuối mỗi năm lại phải dọn dẹp đống đồ năm cũ, khuân màu sắc & kiểu dáng thời trang mới vào… rồi lại đợi dẹp đi vào năm tới. Bà chị họ, cứ 2 tháng lại đi shopping 1 lần, mau về 1 đống đồ mới, dẹp kho đống đồ cũ.

Nếu mà chạy theo thời trang, điều đầu tiên dễ thấy nhất là rất tốn tiền, thứ hai là lãng phí khi mà nhiều đồ vẫn còn rất đẹp đã bị vứt đi, thứ 3 là có thể sẽ không tạo nên cho mình một phong cách nhất quán khi cứ lo chạy theo màu này mốt nọ vốn thay đổi liên tục.

Những màu sắc luôn có giá trị theo thời gian, chẳng bao giờ bị tụt mốt là Đen, Trắng hoặc Kem, và Đỏ.

Trong đó Đen là màu sang trọng, thanh lịch & dễ tạo phong cách nhất. Đen rất dễ phối hợp với các màu sắc khác, không kén chọn màu da, người ta cứ tưởng da đen không nên mặc đồ đen, thật ra da đen chỉ không nên mặc đen từ đầu đến chân mà nên điểm xuyết thêm phụ kiện hoặc trang phục khác màu.

Màu đen khi mặc đi làm tạo cảm giác lịch lãm, nghiêm tú, đường hoàng. Đen mặc đi dự tiệc tạo vẻ gợi cảm, thanh lịch.. Chiếc đầm đen của Audrey Hepburn mặc trong Breakfast at Tiffany luôn nằm trong danh sách những chiếc đầm đẹp nhất. Cũng chính Audrey là người đã tạo nên hình ảnh gợi cảm, trẻ trung cho màu Đen, vốn trước đó được xem là màu u buồn, đen tối & tang tóc. Một ví dụ khác về 1 chiếc đầm đen đẹp lộng lẫy là chiếc đầm cô đào Rita Hăyworth mặc trong phim Gilda.

Hepburn, Audrey (Breakfast at Tiffany's)

Hepburn, Audrey (Breakfast at Tiffany's)

RitaHayworth

Rita Hayworth với màn cởi bao tay sexy chết người trong Gilda

Màu đen có thuộc tính che bớt đi những khiếm khuyết của cơ thể người mặc. Mặc chiếc áo đen, người ta thấy mình thon gọn, vậy nên người người lớn tuổi lại càng hay chọn màu đen để che đi những dấu ấn của thời gian nghiệt ngã. Người trẻ tuổi thích mặc đầm ôm sát màu đen để làm tôn them vóc dáng.

Đen một mình hay làm nền để cho màu sắc khác nôỉ lên đều đẹp. Trong tủ quần áo của ai cũng có ít nhất một cái quần, một cái váy, một đoi giày đen để mặc chung với các lọi áo màu sắc khác nhau. Do vậy, cho dù sắc màu có đổi thay qua các năm, thì màu đen luôn cần thiết để phối chung với tất cả các sắc màu đó. Màu đen có trong tất cả các loại trang phục: áo khoác, ao trong, quần, váy, đồ dự tiệc, đồ công sở, đồ đi chơi…. điều mà không phaỉ màu sắc nào cũng làm được.

Đen còn có thuộc tính bí ẩn, đem đến cho người mặc một chút bí hiểm & cá tính. Một chiếc áo đen mỏng nửa kín nữa hở, thấp thoáng chút da thịt giác gợi cảm giác hấp dẫn, mời mọc ánh nhìn tò mò tìm hiểu. Kết quả một survey về đồ lót cho thấy đồ lót màu đen luôn sexy nhất.
Sự sang trọng do màu Đen đem đến là không thể chối cãi. Có một lần khi xưa đi làm, chỉ mặc một váy đen ôm, tất đen & giày đen đến công sở mà đồng nghiệp hỏi là hôm nay đi dự tiệc sao?. Cùng một kiểu áo thun, nhưng chiếc áo màu đen sẽ luôn nhìn có vẻ premium hơn chiếc áo ấy trong màu xám, nâu hoặc bất kỳ màu nào khác.

Bởi vì vậy màu Đen luôn nằm trong sự lựa chọn đầu tiên của mình khi đi mua đồ, đôi lúc vô thức. Dù đã quyết định là thôi đủ đồ đen rồi, không mua nữa, nhưng cuối cùng thế nào trong lúc shopping cũng có bóng dáng của Đen. Tủ quần áo ở nhà, theo số liệu do em gái mới thống kê, đồ màu đen chiếm đến hơn 1/3, có thể đảm bảo 3 tuần liên tiếp mặc đồ đen từ đầu đến chân không đụng hàng bất cứ ngày nào.

Devil & Cat cũng ưa thích màu đen. Devil nhiều đồ đen chẳng kém mình. Nhưng ở cái xứ Thái, tụi dân Chinese-Thai có cái quan điểm màu đen là  cuả tang tóc,, xui xẻo, nên Devil quất cây đen ra đường là thiên hạ dòm ngó gớm ghê :D . Hai em gái của mình trắng, mặc màu đen càng thêm nổi bật :D .

Tuy nhiên mặc đồ đen phải chú ý những điểm sau:

  • Không dành cho người gầy
  • Không mặc đồ đen khi da mặt đang xuống sắc. Nếu vẫn muốn mặc, phải trang điểm cho mặc tươi sang, hồng hào.
  • Không mặc đồ đen bít bùng từ trên xuống dưới, nếu như không muốn giống dân Ả Rập. Mặc đồ đen phải hở chút xíu da thịt, theo nguyên tắc kín trên hở dưới, kín dưới hở trên của Vitoria Beckam để tránh bị già & u tối.
  • Cẩn thận với các loại áo, váy ren mỏng màu đen. Nếu mặc không khéo, không biết kết hợp sẽ tạo cảm giác rẻ tiền, khoe da khoe thịt.
  • Trời nắng chang chang thì đừng vác nguyên cây đen ra đường, nhìn rất nóng nực.

 

Nghĩ ra được có tới đây à. Hết!

 

→ Leave a CommentCategories: Điệu/ thời trang
Tagged:

Bệnh & da dẻ…

November 7, 2009 · Leave a Comment

Một tháng thì ngây ngất hết 10 ngày. Không bệnh gì ghê gớm, cứ lờ đờ, cảm đủ kiểu suốt mấy ngày, trong đó có 1 ngày là bẹp dí & ngày này thường diễn ra trước period. ( Tui thấy ông Trời tạo ra cơ thể con người thiệt là hoàn thiện, ngoại trừ cái vụ ri rỉ này, khổ đời đàn bà)

Nhiều khi mình tự nhận lỗi là mình lười, nhưng thật ra là vì cái sức khoẻ chết tiệc này. Thường thì sáng ra người mệt nhoài, chẳng muốn dậy đi làm, nằm ì uống Panadol vào đến tầm 10,11h khoẻ lên được tý, xách giỏ ra khỏi nhà. Hôm nào cố gắng làm việc sớm thì đến 5h là người mệt,  cố gắng nữa vẫn đuợc, nhưng trông người ngợm đến phát chán. Mà lần nào Devil dzìa cũng là lúc mình bệnh, nên nàng lợi dụng tình thế chê mình già sức yếu, huhu!

Làn da mình rất nhạy cảm theo thể trạng. Cơ thể hơi mệt hay đang stress, lập tức da mặt tối xầm, môi thâm xì, hai hốc mắt thâm quần lộ rõ, mắt lờ đờ như con nghiện. Lúc này trông gương mặt  cực kỳ ghê, mình nhìn mình còn thấy ớn nữa huống chi người khác. Đến nỗi có lần mình ôm bộ  mặt này đến gặp bà bạn, bả kiu “sao nhìn em ghê dzậy? bình thường trang điểm thấy đẹp, bữa nay ko trang điểm thấy khác quá”. Nhưng thiệt ra những lúc khác gặp bả mình cũng có thường xuyên trang điểm đâu.  Bả tưởng những lúc xinh tươi kia là do có trang điểm, còn giờ mới là lúc lộ cái mặt thật ra nên gớm ghê vậy? :D . Thiệt ra đều là cùng 1 mẹt em hết, nhưng nó như thời tiết vậy, có lúc này lúc nọ.

Ông bà có câu “Nhất dáng nhì da”. Dáng thì đã lùn, da thì xấu, thiệt là tủi thân :( (.  Cũng đang lo tẩm bổ làn da đặng vớt lại chút nào hay chút đó đây. Sau 1 thời gian bỏ bê, hiện nay em Trang đã chịu khó:

  1. Sáng rửa mặt sạch, bôi 2 loại kem dưỡng
  2. Tối xức thuốc trị mụn, theo hướng dẫn, phải xài đúng 3 tháng, thiệt là gian nan.
  3. Uống cái thuốc gì quên tên rồi, thuốc này em gaí uống để trị rụng tóc, tác dụng chính: tóc không bớt rụng nhưng tác dụng phụ da lại đẹp ra.  Mình quyết định tận dụng tác dụng phụ, nhưng quên uống hoài, chắc do vậy mà da chưa đẹp.
  4. Đắp mặt nạ tuần một lần. Thằng em mua khoai tây về chiên, được bà chị tận dụng luôn cho vụ này: mặt nạ khoai tây sữa tươi.
  5. Uống nước nhiều, ít nhất mỗi ngày 2 lít.  Tháng này tiền nước uống & nước máy ở nhà đều nhiều, do mật độ sử dụng nhà vệ sinh tăng lên, hệ quả cả chính sách làm đẹp của em Trang, tội nghiệp em toa lét.
  6. Ngủ sớm đủ giấc, ko thức khuya quá 12h. Nhưng thiệt tình là cái này em pó tay, em có đi lên giường sớm nhưng em trằn trọc, lăn lộn cày xéo gối mền đến 2,3h sáng thì mắt em nó mới chịu khép giùm.

Hy vọng 1 tháng sau nếu có bạn nào lâu rồi chưa gặp, sẽ khen mình 2,3 câu gì đấy VD như “trời, lâu rồi ko gặp, giờ Trang xinh tươi như con đười ươi” cho bõ ông sức mình bữa giờ.

→ Leave a CommentCategories: nhảm

Được tin…

November 3, 2009 · 5 Comments

Mối tình đầu chuẩn bị  đi lấy vợ, chúc mừng anh nhé!
Cũng có chúc bâng khuâng, không phải ghen, không phải buồn nhớ, cảm giác khó tả nhỉ. Một người đã từng rất gắn bó,  đã từng là tất cả với mình, từ nay sẽ gắn bó suốt đời (hy vọng thế) với một người khác :D . Khi người cũ đã có gia đình, tất nhiên sự trao đổi qua lại sẽ mang tính khách sáo, nghiêm túc hơn. Sự thân thương sẽ giảm đi theo tỷ lệ nghịch.

Cô dâu xinh xắn, trông mặt mà bắt hình dong thì có vẻ đúng theo kiểu mẫu phụ nữ mà anh muốn cưới làm vợ, hihi.  Trùng hợp sao mà tên cô dâu phần first name & middle name gần giống y chang tên em, chỉ cần thay “y” dài bằng “i” ngắn.

Chúc mừng lần nữa, trong thầm lặng, vì link bài này sẽ  không được gởi qua cho anh. (quê mà lị)

Chúc mừng thêm anh đã là PhD, vẹn cả đôi đường!

( Và cảm ơn cả những niềm vui & nỗi đau đã qua. Những điều đã giúp cho em trưởng thành hơn. Cám ơn anh đã bước khỏi cuộc đời em lúc xưa, để cả anh & em đều có thể đón nhận những hạnh phúc khác sau này).

PS: Nghĩ lại, không biết tại sao khi xưa yêu lão ấy & cũng chẳng hiểu sao lão ấy yêu mình. Ôi ngày xưa ngốc nghếch & ám ảnh :D !

→ 5 CommentsCategories: quá khứ/ tuổi thơ · vui

Boring… it’s my life

October 30, 2009 · 3 Comments

Ấy là đời sống của T. dạo này. Muốn dặm mắm thêm muối kể lể cho thêm màu sắc sống động cũng không lấy đâu ra tư  liệu gì để kể. Nền ko có thì lấy gì mà xây tường. Ô thì bữa giờ em nó cũng gặp kha khá VIP,người này kẻ nọ, nhưng bản tính em nó ko được khôn lanh nên mấy mối quan hệ đó em nó cũng chả biết phải làm rì, rồi cũng sẽ trôi tuốt luốt như xưa nay vẫn thế. Em T. chỉ giỏi duy trì được mấy mối quan la cà quán xá, cafe công viên, shopping lòng vòng… mấy mối quan hệ tốn tiền nhiều hơn là kiếm tiền :D .

Vô cảm, lãnh cảm, phản cảm … đấy, đấy là em  hiện tại. Thêm mấy từ sau nữa chây lười, ngu ngốc & tậm tịt. Xưa kia em vẫn nghĩ em nhạy cảm & tinh tế, nhưng đến giờ thì em thấy là em chả tinh cái mịa rì. Em từng biết 1 bài khá hùng hồn về  Người nhạy cảm ở bên 360 xưa,  được khen hay, có người còn giới thiệu link giúp em nữa chứ. Nay thì em xin nói lại, em vô cảm toàn phần.  Em vô cảm nhưng em ko nhận ra, em đã làm những điều linh tinh chạm đến thế giới nhạy cảm thâm sâu, kết quả là giờ em có thêm giải Phản cảm do em tự nhận :D .

Mà quả là lâu rồi, em T. nó không ngồi xuống & lặng ngắm cuộc sống đẹp xinh xung quanh. Em nó quẩn quanh với ý nghĩ ta cần làm này làm nọ, nhưng rốt cuộc em nó cũng chẳng làm được cái gì ra hồn, mà cuộc sống cứ để tuột luột trôi qua.

À, nếu mà nhớ lại, thì em nó cũng đã có một lúc sửng sốt trước cái đẹp của một chiều hoàng hôn rực sáng phía sau lưng, dọi xuống dọc bờ kênh dài, lóng lánh chiếu lên cây cầu cao bắt qua từ quận 1 & quận 5 qua quận7. Cây cầu có 1 khúc cong rẽ nhánh cho những ai muốn đi xuống theo con đường dọc bờ kênh ra quận 4. Em nó rẽ theo nhánh này, được dịp quan sát cái đẹp từ trên cao lần nữa, rồi chui xuống dưới con đường nhỏ. Tại đây hoàng hôn lại bắt gạp em nó, giữa tầm nhìn bị giới hạn bởi vòm cầu & 2 trụ cầu khô khan, cứng nhắc, là 1 khoảng trời xa, xanh thẫm pha trộn với màu vàng mỡ gà và mây tầng tầng lớp lớp, phía sau mây có lẽ là mặt trời đang tỏa chiếu, nên ánh sáng từ mây mới lung linh như một vầng hào quang. Thật là may, khi hoàng hôn hiện ra trên bờ kênh, để em nó có thể ngắm thỏa thích toàn phần mà không bị vướng mắt bởi nhà cửa, building, đường xá như trong phố.

Lúc ấy đã ước gì???  điều 1 là giá như camera chưa hư để có thể chộp được bầu trời này trước khi hoàng hôn đi mất; điều 2 là giá có người ấy ở bên, thay cho cô bé đi bên cạnh (cô bé vô tư mải nói nhiều chẳng để ý gì cảnh vật xung quanh) … chỉ để có thể cùng người đó im lặng tận hưởng cái đẹp. Cái đẹp, rất nhiều người biết ngắm, nhưng ngắm cái đẹp với 1 người đồng cảm làm nâng cái đẹp ấy lên gấp nhiều lần, nhiều là bao nhiêu thì không đo đếm được. Cảnh vật ấy khi cùng với người ấy sẽ rõ ràng hơn, nhưng cũng mờ ảo hơn, màu sắc sẽ rực rỡ, không gian cô đọng & dường như lắng lại, bao bọc lấy chúng ta.

Nhưng dẫu sao cung chỉ là ước, ko lưu lại được hoàng hôn, cũng không chia sẻ được cái đẹp lúc ấy với ai. Thoảng nghĩ, hay là nhắn tin bảo “hoàng hôn đẹp lắm, giá mà có…” nhưng rồi cũng tỉnh mộng, nhắn tin cũng chẳng chia sẻ được cái đẹp, người thì đã chẳng còn mối connection để có thể tạo dựng lại bầu không khí ngắm cảnh đặc biệt đó, mà nếu đang lúc bận rộn, cái nhắn tin của mình có lẽ sẽ lạc lõng, vô duyên, đi sai chỗ.

Có những lúc cần một người, chỉ đơn giản là để lặng nhìn một điều gì, như buổi hoàng hôn kia!

→ 3 CommentsCategories: vẩn vơ/linh tinh

Protected: Không phải của mình…

October 27, 2009 · Enter your password to view comments

This post is password protected. To view it please enter your password below:


Enter your password to view commentsCategories: yêu · ẩm ương/ buồn