BLAST
Im lìm!Quay cuồng với những việc là việc. Não mình thì chỉ bằng trái nho, í vậy vẫn còn bự lắm, chắc chỉ bằng hột nho, vậy mà nhảy từ plan này qua plan kia, brainstorm tùm lum, em naõ mệt quá em não đình công, ngồi ì ra mấy tiếng chỉ cho ra được mấy tiếng vo ve vo ve như ruồi bay trong đầu.
Trời thì tươi đẹp, bà con nô nức mua sắm Tết, còn mình ngồi ì trong văn phòng, làm chú ong chăm chỉ. Nhưng mình chỉ muốn làm bướm tung tăng bay là đà trên luống hoa mùa xuân thôi. Mình đuối lắm, nhưng mà có buôn cả rổ than thì cũng chẳng ai giúp được, thôi đành quay về phận làm ong.
Nhà cửa như cái thùng chứa rác, về đến nhà là lăn ra ngủ. Sáng có dậy sớm được thì lôi việc ra làm, có ngó ngàng gì đến chuyện dọn dẹp lau chùi được đâu. Sáng nay tranh thủ tý thời gian lôi cái tủ lạnh và cái bếp ra dứt điểm. Khi cái bếp sạch sẽ xong thì mình tả tơi. Sức mình giờ yếu thật, hồi xưa làm việc nhà phăm phăm một hơi từ trên xuống dưới, không chừa xó xỉnh nào mà vẫn tươi tỉnh như hoa. Còn giờ, làm xong thở dốc, đến công ty ngồi đờ ra, chả làm được gì.
Chuyện công ty mới đầy đầu, công ty cũ vẫn đang giải quyết hậu quả. Thật sự là quá nhiều chuyện để nghĩ, để làm. Mà mình, tùm lum thứ như thế, nhưng vì không nói ra, nên lại có một đám bâu vào than thở, xin giảm cái này, xin cho cái nọ, tính toán đủ chuyện để đỡ móc hầu bao ra trả cho mình được đồng nào hay đồng đó. Mình, quả thật chưa bao giờ có cái kiểu xin xỏ, van vỉ, tính toán nhằng nhằng như thế, gặp cảnh ấy thêm điên người, quăng phức đi cho xong. Thêm bác chủ cho thuê văn phòng khi xưa có bà vợ quá tính toán, trả nhà xong bắt sửa hết chỗ naỳ đến chỗ kia, trừ vào tiền đặt cọc nhà chẳng còn được nhiêu. Mình mệt, và buồn vơí chuyện nhân tình thế thái.
Mà buồn chi chuyện thiên hạ, ngay cả mẹ mình, biết con mình đang nợ đầy đầu ra như thế, mà vẫn có thể gọi điện vào để xin tiền trả nợ. Mà nợ đâu mà lắm thế, cứ hứa hết rồi lại thấy phát sinh ra nợ nần mới.
Nói chung, tui mệt, tui ko muốn ăn Tết. Tui chỉ muốn lên Đà Lạt thuê 1 cái phòng, tui ngủ cho đã đơì, xong tui đi vào rừng dạo, tui đọc sách rồi tui ngủ tiếp trong rừng, rồi tui đi ăn, rồi tui lại ngủ, xong rồi ngủ luôn cũng được. Tui mệt, cả thể xác lẫn tinh thần.
Haiiiiiizzzzzzzzzz. Tết về quê, bước chân vô nhà 1 cái là thế nào cũng được hỏi “Nấu món gì để cúng đây con?”. Tui nghe là tui sợ rồi
(, sức đâu mà nấu ăn cho bà con lên xơi nữa.
Em Neo về nhà mình ở được chắc 4,5 năm, mình cũng chẳng nhớ rõ. Quanh năm suốt tháng ở Sài Gòn, một năm tạt về quê được 5,6 lần, mình chẳng có mấy cơ hội gắn bó với em. Vả lại, kể từ lúc Milu Miki, là một cặp Bắc Kinh trời sinh xứng đôi vừa lứa ra đi, mình chẳng còn thương em nào nhiều như 2 em ấy. Em Miki vốn ham leo trèo, ngay cả lúc bụng mang dạ chửa cũng không từ bỏ sở thích, kết quả là té cầu thang, hư thai & qua đời không lâu sau đó. Em Milu lại có sở thích tiễn chủ ra khỏi nhà, một hôm trong lúc chạy theo chào từ biệt mẹ mình, em bị ai bắt mất. Mẹ & em Nhí khóc sụt sùi.
Nhí là người gắn bó với Neo nhiều nhất, cho ăn, bắt bọ chét, tắm cho Neo, tối ôm Neo vô giường ngủ mặc cho ba mắng. Nhí nói chuyện với Neo cứ như tâm sự với bạn bè. Còn mình lâu lâu về chơi, em Neo suả chào mừng, nhảy phắng vào người, móng chân sắc nhọn cào vào lưng mình mấy phát đau rát, mình toàn phải đẩy em ra.
Em Neo rất ham ăn, và cái gì cũng ăn, chả từ món gì. Chủ ăn gì là ngóng mỏ lên nhìn dõi theo rất tha thiết, mãi cho đến khi chủ quăng cho một miếng mới thôi. Là chó phoóc, nhỏ con, đen thui, em Neo rất lanh lợi, nhìn cái dáng cứ như một ông lỏi con khôn trước tuổi, cái đuôi cụt ngủn một mẩu cứ ngoáy qua ngoáy lại rất buồn cười.
Nếu như không có chuyện gì xảy ra, có lẽ đời em cũng bình an, sống vui vẻ, traỉ qua thời niên thiếu, trưởng thành và già lão ở mái nhà mình rồi chết đi một ngày nào đó. Mình cũng sẽ tiếp nhận chuyện em ra đi không đau buồn mấy, tuy có chút nhung nhớ.
Nhưng mà định mệnh đã dành cho em một cái kết khắc nghiệt.
Bản tính hiếu chiến, bất kể cái hình thức nhỏ xíu chỉ có một mẫu, em luôn trong tư thế tấn công bất kể ai đi ngang qua nhà. Một lão chó to béo nhà hàng xóm đi ngang, em xông ra sủa, không lượng sức mình. Lão ấy thấy ghét, xông vào quần em một trận. Kết quả là em bị đa chấn thương: gãy xương sống, vỡ thành bụng, lòi ruột ra ngoài. Ba mình xông vào đẩy laõ chó kia ra cũng bị lão đớp mấy phát.
Cu Út chở em đi bác sĩ, em máu me đầy mình, đau đớn quá nên không cho ai đụng vào người. Bác sĩ khâu viết thương, băng bó lại rồi cho chở về nhà. Sáng hôm qua bác sĩ qua tái khám thì bảo khó có khả năng qua khỏi, nếu có cũng bị liệt suốt đời. Ba mình thấy thương quá, mới bảo bác sĩ chích cho em mũi thuốc an thần, để em ra đi mà không đau đớn.
Mẹ và em Nhí lại khóc. Mình nghe kể lại, nước mắt cũng chảy.
Chào Neo, em yên nghỉ nhé!
Mình có 2 ông cậu. Đêm qua nằm mơ thì thấy 1 ông trở thành serial-killer, ổng giết người máu me tè le, bà con họ hàng ko chừa một ai, xác người ổng chôn trong vườn nhà. Ông cậu kia thì bị tai nạn giao thông, óc não tim gan văng tứ phía, mình phải đi hốt lại để làm đám tang (đánh trúng ngay nỗi sợ tâm lý của mình nữa mới ghê, xưa giờ mình luôn sợ mấy cái màn TNGT tan hoang ghê gớm này, thấy là ngoảnh mặt đi một hơi).
Sợ quá tỉnh giấc luôn, ko dám ngủ tiếp, mở máy tính ra chơi game đến 3h sáng, tinh thần vững mạnh lại mới yên tâm chui vô chăn lại.
Mà suốt tháng nay cứ gặp ác mộng hoài vậy đó, lần nào cũng giật mình tỉnh giấc rồi chập chờn đến sáng. Vô google search giải mộng thì thấy hễ cứ mơ điều gì xấu thì ở ngoài thực sẽ gặp điều tốt. Má ơi, mơ hoài vậy mà có điều tốt nào ghé nến đâu, mà ngược lại toàn chịu xui xẻo không nên nó ám ảnh khiến mình ăn rồi gặp ác mộng hoài đó chớ.
(Nói chung là thần kinh tui rất yếu nhưng nó ko có bộc lộ ra ở hành đông, lời nói, biểu cảm hàng ngày đâu. Nó cứ dí giấc ngủ mà chui vô thôi, cứ hễ giai đoạn naò mà tui căng thẳng là coi như mơ tanh bành vậy đó. Hồi xưa bạn ex kêu chứ sao em hay mơ vậy? anh ngủ là 1 giấc tới sáng luôn, ko có mơ gì ráo trọi. Thiệt tình đời bạn í nó êm đềm như nước hồ thu thì mơ cái gì, có mà mơ giai & gaí đuổi bắt nhau ở gốc cây bên hồ cho nó đúng catalogue ấy)
Cái list này cho tui tạm thời là vầy nè:
- Le blanc de chanel: là cái base của Chanel đó. Nghe 2 em Cat & Devil khoe hàng quá tui cũng đâm thèm thuồng cái naỳ luôn. Phần vì cũng đang có nhu cầu xài nữa.
- Chì kẻ mắt nước màu tím: hôm trước thấy trong Bonjours có, nhưng nó ko phải dạng cây mà là cọ nhúng trong dung dịch nước, cái kiểu naỳ khó vẽ lắm. Đi lòng vòng chưa thấy thằng nào có mắt nước tím, chì kẻ mắt bình thường tui ko thích vì ko sắc nét.
- Một cái túi da thiệt: trên Đồng Khởi có 1 tiệm bán túi da đẹp ơi là đẹp, mà ko có mùi hôi của da nữa. Tui coi giá đâu cỡ 2 triệu ko à, hix. Vẫn chưa thể mạnh tay chi xài được do phải để tiền trả nợ, thôi cái này xếp vô wish list vậy.
- Một đôi giày sandals: mở tủ giày ra thấy toàn giày bít cao gót đứng đắn, lỡ bữa nào mặc cái váy điệu đàng là chịu, hem biết kết hợp với giày nào.
- Hoa cài áo: cái này dễ mua nè, cũng hem mắc tiền nữa. Tháng 2 sinh nhật tui nè, bà con nào tặng tui cái này đi
. - Sách: mới ôm một đống sách về chưa đọc hết nữa, vậy mà vẫn muốn mua tiếp. Cuốn “Đi tìm thời gian đã mất” lâu giờ tui đi tìm thì ko còn thấy trong nhà sách nữa. Thêm bộ tuyển tập Kawabata, hồi xa xưa thấy bộ này 300K, dùng dằng ko mua, sau này hem thấy nữa. Bởi vậy, sắm sanh quần áo thì hem tiếc, có cuốn sách để mở mang thêm văn hoá thì tiếc lên tiếc xuống. Hai cuốn này chắc ra tiệm sách cũ may ra có.
- Quần áo: thôi ko cần sắm sửa thêm, mỗi lần tui mua 1 cái đồ mới là tui thấy guilty à
. Nhưng có khả năng cứ đi chung với các gái nhà mình là thế nào cũng vung tay quá trán, hix. Thêm cái này nữa là giờ tui hạn chế mua màu đen rồi, vì mở tủ đồ ra nhìn đen thui 1 cục, mà đầm đen dù có nhiều kiểu khác nhau đi nữa thì qua nhìn lại riếc rồi cũng giống giống nhau. Kì này tui chuyển qua tông màu tươi sáng để đón chào 2010
. Hôm qua chỉ đi mua vải ké với em Ái mà xách về một mớ, may là vải ký giá rẻ, đem may mà ko đẹp thì vứt luôn chứ tiền may còn gấp mấy lần tiền vải. - Lingerie: đang cần 1 cái bra maù da, kiểu dáng đơn giản. Em Hân coi bên đó hàng Triumph xuất khẩu có cái nào được thì vác về cho chị một cái.
- Blackberry: hix hix, cái này xếp vô wish list. Từ ngày xài cái điện thoại cùi, ngày đêm tui mong nhớ em Blackberry khôn nguôi.
- Derma: đang bị 2 em nhà mình dụ dỗ tiếp, xếp vô danh sách cần cân nhắc.
Thôi nhiêu đó đủ có cá nhân tui rồi. Giờ đến cha mẹ già và em thơ:
- Một số khung ảnh to nhỏ các loại: để tui rửa hình gia đình ra rồi đặt lên kệ cho xôm tụ.
- Chảo đá hoa cương: cái này cho Ba. Chuyện ngược đời là Ba tui rất khoái đồ bếp núc, còn Mẹ thì miễn.
- Bếp ga: bếp ga ở quê đã trở chứng, mua cái mới cho Ba Mẹ
- Caravat cho Ba: chàng đang xài mấy cái xấu quá, chịu ko nổi.
- Một đôi giày cao gót: cho em Nhí nhà tui điệu đàng với váy. Quần áo cho nó thì mới sắm sanh 1 lượt đủ rồi.
- Quà cho Mẹ: vấn đề nan giải. Mua mỹ phẩm xịn về thì ko chịu xài, chỉ thích xài hàng chợ mấy chục ngàn. Mua đồ thời trang thì nàng chê mình mua đồ xâú, ko mặc. Chỉ có lì xì là nàng gật gù. Thôi, ko chơi hiện vật mà qua hiện kim vậy.
- Áo thun T-shirt cho em trai & áo kiểu cho người yêu nó
Thôi danh sách dừng tại đây. Nhìn cái danh sách này tui vừa sung sưóng hình dung viễn cảnh đi shopping, vừa đau buồn nghĩ đến ngân sách thâm thủng, huhu.
Sáng gặp chị hàng xóm quần đùi áo ngắn, bắp chân sần vỏ cam, vòng eo ngân ngấn mỡ, gương mặt chảy nhão theo thời gian… liên tưởng khi về già, nách hai con, có khi nào ta cũng gần như thế.
Chiều đi bộ, nhìn trai thanh gái tú, ngắm mặt người qua lại, cả trẻ già trung niên… để thấy rằng cái đẹp tuổi xuân chẳng cách gì níu giữ được. Người phụ nữ có con là cơ thể biến dạng, có bao cái đẹp giờ chuyển qua cho con, còn mình nhận lại những da thịt chảy nhão, còn đâu vòng eo thon gọn, vòng đùi săn chắc. Tuổi già kéo đến, bao nếp nhăn xuất hiện, ngực chảy xuống rún và mông xệ đến chân. Mỹ phẩm tốn cả núi tiền, phẫu thuật thẩm mỹ bất kể rủi ro cũng chắc gì làm cho người ta đẹp phơi phới, tươi trẻ như xưa.
Vậy nên, khi ta ra đường vẫn còn ánh mắt nhìn theo, ta hãy tận hưởng. Chẳng mấy chốc rồi sẽ ánh mắt đó sẽ gieo đi nơi khác.
Vậy nên, khi ta còn xuân, ta hãy tranh thủ:
- Điệu đàng hết mức có thể. Mai mốt già rồi, điệu sẽ mang tiếng Già mà chơi trống bỏi
- Hở chỗ này chỗ nọ, miến là không rẻ tiền. Sau này, da thịt nhão, việc ta khoe hàng có khi sẽ làm ai khác ói, tội nghiệp.
- Mặc đồ ôm sát khi số đo ba vòng còn chuẩn. Eo sẽ bự, vú sẽ xệ, lúc ấy chỉ loay hoay được với những đồ rộng.
- Đú đởn với càng nhiều giai càng tốt. Đến khi già, nếu may mắn có tiền thì còn kiếm được giai bao, lỡ rơi vào cảnh ko tiền thì chỉ có chảy nước miếng nhìn giai thèm thuồng.
- Đi du lịch khi chân còn khỏe, sức còn dai để trèo đèo lội suối ngắm cảnh. Già chỉ còn nước book tour như gà công nghiệp, ăn ngủ nghỉ ỉa đều phải theo lịch trình của đoàn.
- Trang điểm đẹp đi bar, vũ trường, la hét nhảy nhót & cua giai. Để ý thấy nàng nào có gia đình là gần như tạm biệt luôn mấy khoản này, haizzzzzz
- …. Còn gì nữa hem, nhờ mấy bạn mình góp ý…
Cái điều số 4 tui nói nghe hay ho lắm, nhưng tui vẫn chưa làm được, nhờ ai chỉ giáo đây trời!